Bạn có bao giờ tránh né một bộ phim chỉ vì biết trước nó có kết buồn? Tôi thừa nhận, mình từng như vậy. Ai mà chẳng thích một cái kết có hậu, khi mọi thứ trở nên hoàn hảo và trái tim ta cảm thấy ấm áp, thỏa mãn.
Nhưng rồi có một lần, tôi tình cờ xem một bộ phim mà tôi biết chắc nó sẽ không kết thúc theo cách mình muốn. Và kỳ lạ thay, khi màn hình tối đen, thay vì cảm thấy bức bối, tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhõm và tràn đầy suy ngẫm. Tôi nhận ra, có những bộ phim tình cảm hay với cái kết buồn lại đáng xem gấp bội, bởi chúng cho ta một bài học về cuộc sống và tình yêu sâu sắc hơn bất kỳ câu chuyện cổ tích nào.
Vậy nên hôm nay, tôi muốn chia sẻ với bạn về những bộ phim như thế. Những tác phẩm mà cái buồn trong đó không phải là sự bi lụy, mà là một vẻ đẹp đầy ám ảnh, khiến bạn phải nhớ mãi.
Tại Sao Một Cái Kết Buồn Lại Có Thể “Hay” và Đáng Giá?
Bạn nghĩ sao? Có phải chúng ta sợ cái buồn vì nó khiến ta bất lực? Tôi thì nghĩ khác. Một cái kết buồn trong phim tình cảm hay thường chân thực hơn. Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng có hậu. Tình yêu cũng vậy, đôi khi nó kết thúc trong tiếc nuối, trong hy sinh, hoặc đơn giản là… không thành.
Chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến câu chuyện trở nên đáng nhớ. Nó buộc ta phải suy nghĩ, phải đặt mình vào nhân vật và tự hỏi: “Nếu là mình, mình sẽ làm gì?”. Nó dạy ta về sự trân trọng khoảnh khắc hiện tại, về lòng can đảm chấp nhận mất mát, và về vẻ đẹp của những điều không trọn vẹn. Một cái kết buồn được xây dựng tốt sẽ để lại dư âm lâu dài, còn hơn một cái kết vội vã “vẽ” lên cho có hậu.
Những Bộ Phim Với Cái Kết Khiến Tim Tôi Thắt Lại, Nhưng Tôi Chưa Bao Giờ Hối Tiếc Vì Đã Xem
Dưới đây là vài cái tên tôi nghĩ bạn nên thử một lần, dù biết trái tim có thể hơi nhói đau.
1. “La La Land” (2016): Nỗi Buồn Của Những “Giá Như…”
Tôi đã xem bộ phim này ba lần, và lần nào cũng khóc ở mười phút cuối. Mia và Sebastian yêu nhau, nâng đỡ ước mơ của nhau, nhưng cuối cùng lại không thể đi cùng nhau đến đích. Cái kết của nó không hề là một bi kịch. Đó là một sự thấu hiểu đầy ngậm ngùi và trưởng thành. Khi họ nhìn nhau và mỉm cười trong quán bar cũ, đó là nụ cười của lòng biết ơn vì đã từng có nhau trong một chặng đường quan trọng của đời mình. Nó buồn, nhưng cái buồn ấy đẹp và đầy tính nhân văn. Nó dạy tôi rằng: đôi khi, yêu nhau không có nghĩa là sở hữu, mà là buông tay để cả hai bay đến nơi mình thuộc về.

2. “Atonement” (Chuộc Lỗi – 2007): Nỗi Buồn Xé Lòng Từ Một Lời Nói Dối
Nếu bạn muốn tìm một câu chuyện tình bi thảm và ám ảnh, đây là lựa chọn không thể bỏ qua. Một lời nói dối trẻ con của cô em gái 13 tuổi đã phá hủy hoàn toàn tình yêu và cuộc đời của chị gái Cecilia và người yêu Robbie. Kết phim, khi chúng ta biết được sự thật phũ phàng đằng sau cái “kết có hậu” mà tác giả Briony dựng lên, tim tôi như vỡ vụn. Nỗi buồn của “Atonement” là nỗi buồn của sự hối hận muộn màng, của những điều đã mất không thể lấy lại. Nó khiến ta giật mình về sức tàn phá khủng khiếp của những lời nói và định kiến thiếu suy nghĩ.
3. “My Girl” (Cô Bé Của Tôi – 1991): Nỗi Buồn Ngây Thơ Và Đau Đớn
Đây có thể không phải là phim tình cảm theo nghĩa người lớn, nhưng nó là bộ phim về tình bạn, tình yêu trong sáng nhất và cũng buồn nhất thời thơ ấu của tôi. Câu chuyện về Vada và Thomas J. tưởng chừng nhẹ nhàng, hài hước, cho đến cú sốc ở cuối phim. Cái chết đột ngột của Thomas J. vì dị ứng ong đốt không chỉ là nỗi đau với Vada, mà còn là cú sốc với bất kỳ khán giả nào. Nó dạy ta bài học đầu tiên về sự mất mát, về việc trân trọng người bên cạnh khi còn có thể. Đến giờ, mỗi khi nghĩ đến cảnh Vada khóc nức nở bên quan tài và nói “Anh ấy không thể nhìn thấy gì mà không có mắt kính!”, tôi vẫn thấy nghẹn lòng.
4. “The Fault in Our Stars” (Lỗi Ở Những Vì Sao – 2014): Nỗi Buồn Được Báo Trước Mà Vẫn Không Kịp Chuẩn Bị
Chúng ta biết từ đầu rằng Hazel và Augustus, hai thiếu niên mắc ung thư, sẽ không có một cái kết màu hồng. Nhưng sức hút của phim nằm ở cách họ yêu nhau trọn vẹn, dũng cảm và hài hước giữa bóng tối của bệnh tật. Cái buồn ở đây không phải là bất ngờ, mà là một quá trình ta chứng kiến và đồng cảm. Nó khiến ta khóc không chỉ vì họ phải xa nhau, mà còn vì tình yêu của họ quá đẹp, quá đáng giá. Phim này là một lời nhắc nhớ xúc động: hãy sống và yêu hết mình ở hiện tại, bởi tương lai là điều không chắc chắn.
Lời Khuyên Chân Thành Từ Một Người Từng “Sợ” Kết Buồn
Sau khi xem những phim này, tôi hiểu rằng, một bộ phim tình cảm hay không nhất thiết phải kết thúc có hậu mới đáng xem. Ngược lại, chính những câu chuyện buồn, những kết thúc không trọn vẹn ấy lại cho ta nhiều bài học quý giá về lòng dũng cảm, sự hy sinh và cách yêu thương trọn vẹn.
Vậy nên, lần tới nếu bạn thấy một bộ phim được review là “cái kết khiến người xem rơi nước mắt”, đừng ngần ngại. Hãy dũng cảm thử một lần. Chuẩn bị một hộp khăn giấy, và để trái tim mình được rung động, được thanh lọc bởi những cung bậc cảm xúc chân thật nhất. Bạn sẽ không hối tiếc đâu.
Còn bạn, có bộ phim nào kết buồn nhưng lại khiến bạn nhớ mãi không?vlxx
